Thơ Ngô Diệu Hiền
NHỚ LỜI CHA DẶN
Đã một thời cha tôi oai hùng nơi chiến trận,
Khi về hưu vẫn chân chất biền lành
Cha thường kể về những kỷ niệm chiến tranh
Ý khuyên bảo cháu con đừng quên quá khứ.
Chuyện của cha thời gian luôn nhắc nhở
Với nỗi đau – kiêu hãnh – niềm tin
Khi chiến tranh đi qua vẫn chưa được bình yên
Bao sự việc chung riêng cứ ồn ào, bề bộn.
Chân lý có khi bị che lấp bốn phía
Người thật, kẻ gian còn lẫn lộn mọi nơi
Và khi những thăng trầm sóng gió cuộc đời
Cha khuyên hãy ngẩng cao đầu lên mà sống
Hãy tránh xa thói bon chen và tham vọng
Vì lẽ phải mà hành động công bằng!
Chúng con,
Một thế hệ trưởng thành sau chiến tranh
Cũng có một thời khoác trên mình áo lính,
Tình đồng đội cao cả hơn toan tính
Cùng bạn bè đi những tháng năm qua.
Lời cha dạy không bao giờ con quên được
Là hành trang suốt đời để con vững bước đi xa…
Năm 1991

MẸ TÔI
Đời mẹ chưa bao giờ được một phút an nhàn
Sáu mươi tuổi tóc bạc phơ ẩn chứa nhiều đau khổ,
Mười lăm năm chờ cha âm thầm nuôi con nhỏ
Thân phận gái xa chồng như ngõ vắng giữa phố khuya.
Chiến tranh bắt mẹ tôi chấp nhận sự cách chia
Nét má đào ẩn nhanh theo ngày tháng,
Vai mẹ gầy theo cùng mùa mưa nắng
Con có biết đâu tình mẹ nghĩ về cha.
Cho đến bây giờ tình mẹ chẳng phôi pha
Quen đồng ruộng chân lấm tay bùn suốt buổi,
Tình với chồng con vẫn như hương đồng cỏ nội
Ôi sao mà chan chứa đến thiêng liêng.
Mẹ ơi! con vẫn không ngủ được mỗi đêm
Nhớ đến mẹ tim con như thắt lại
Hình ảnh mẹ gánh bó củi về nhà từ Bãi Sậy,
Mồ hôi mẹ ướt đầm đìa cả áo vải vá vai.
Có sự cao quý nào bằng mẹ của tôi
Chịu đựng – vẹn toàn – thương yêu – nhân bậu
Để cho con suốt đời cần biểu thấu
Về một cuộc đời – người mẹ của con ơi!
Năm 1998

NGÔ DIỆU HIỀN (NGÔ VĂN HIỀN)
