Thơ: NGHĨ VỀ MẸ
Con sinh ra như tất cả mọi người
Là để cho đời, cho Cha ,cho Mẹ
Tuổi lên sáu con thường nghe Mẹ kể
Chuyện quê hương, đất nước, ông bà…
Tâm hồn con – tờ giấy trắng bao la
Chữ đầu tiên Mẹ viết lên: Tổ quốc!
Bâng khuâng nghe chuyện miền Nam, miền Bắc
Như trong mơ về rừng vàng, biển bạc
Về con sông Cửu Long chín nhánh phù sa…
Đó là chuyện Mẹ kể ngày qua
Mãi đến bây giờ con vẫn ghi trong ngực
Tuổi mười tám theo đường Cha con bước
Con lớn dần theo năm tháng cuộc đời
Con trưởng thành người,
Và đêm nay con thổn thức nhớ Mẹ, Mẹ ơi!
Cuộc đời con ba mươi năm sao nhanh quá
Công việc bộn bề
Còn thời gian thì cứ vội vã trôi.
Có những lúc
Thuốc hút hết rồi thèm quá mím môi
Có những lúc
Công việc rối bời
Cuộc sống cơm rau qua bữa.
Nhưng con vẫn thường tự nhủ
Hãy nhớ lời Mẹ đã dặn con
Gắng giữ tròn phẩm giá!
Mẹ và Đảng con thấy gần gũi quá
Có phải Mẹ ơi!
Con còn một người Mẹ nữa trên đời
Đảng – người Mẹ của con ơi!
Cháu bé trong nôi không muốn rời vú mẹ
Đàn em thơ ngày ngày vẫn đến trường
Những cô gái, chàng trai tuổi xuân
Cụ phụ lão bỏm bẻm nhai trầu luôn miệng
Đảng chăm lo chu toàn trọn vẹn
Không sót một ai
Dù bữa cơm chỉ rau, muối, ngô, khoai
Đều có Đảng trong từng hạt cơm, hạt muối.
Đảng dạy,
Phải yêu thương nhau trong tình đồng đội
Giúp đỡ nhau, yêu nước, thương nòi!
Đảng dạy,
Sống cho tròn một tấm gương soi
Con thầm khắc sâu ơn trời, nghĩa bể
Trước cuộc sống hiện nay
Con thường vẫn nghĩ
Đảng còn lắm lo toan
Khi cuộc đời còn nhiều cảnh bất công
Đảng suy tính luận bàn tháo gỡ.
Con tự nghĩ,
Mình còn nặng nợ,
Thương Mẹ nhiều sao con nỡ ngồi yên,
Dù phong ba bão tố giữa trời đêm
Con luôn có Đảng trong trái tim và Mẹ.

Tháng 02/1985
Ngô Diệu Hiền (Ngô Văn Hiền)
(Rút trong Tập THƠ NGÔ DIỆU HIỀN – NXB Lao Động 2005)
